Màn đêm buông xuống, đèn đuốc trong Thanh Khê Cốc lần lượt sáng lên.
Phần lớn đệ tử trong cốc đều đã nghỉ ngơi, chỉ còn gian phòng của Từ Trường Thanh và Nhược Quần Sương vẫn hắt ra ánh sáng mờ nhạt.
Trong phòng, Từ Trường Thanh nắm lấy tay Nhược Quần Sương, ôn tồn nói: “Sương muội, ban ngày người nhiều miệng tạp, có vài lời ta chưa tiện nói rõ.
Về nơi sẽ đến sau khi rời khỏi đây, trong lòng ta đã có dự tính.”




